“Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.”
Đó, người ta khổ vì những cái đáng lẽ chúng ta có thể tránh được? Trong tình yêu, cái gì cũng có thể khác được như: công việc, tuổi tác, quê hương, lớn lên ở 2 môi trường khác nhau, quốc tịch khác nhau, thói quen, sở thích khác nhau, .v.v… nhưng chỉ cần KHÁC VỀ CÁCH NGHĨ thì mọi thứ dường như sẽ đổ bể hết.
Người ta không còn chịu và chấp nhận được vì không có sự hòa hợp trong suy nghĩ. Mọi cái khác kia giúp cho chúng ta có cơ hội để hiểu biết thêm những điều mới mẻ từ đối phương. Nhưng nếu không cùng chung chí hướng, cùng chung một cách nghĩ thì mọi thứ cũng là vô nghĩa.
Ta luôn trách móc nhau rằng người ấy không hiểu mình, không còn yêu thương mình nữa, không còn quan tâm như ngày còn mới quen. Cuộc sống vốn dĩ vô thường, có cái gì là thường hằng vĩnh viễn đâu. Huống chi là lời hứa khi còn mặn nồng, sâu sắc. Cho nên học cách bằng lòng với hiện tại, biết đủ thì hạnh phúc sẽ gần lại.
Và cũng vì CÁCH NGHĨ của 2 người đã không còn phù hợp, không còn chung con đường trong suy nghĩ. Vì vậy mà mọi khác biệt của 2 người trở thành 2 hố sâu ngăn cách: Đổ thừa và trách móc nhau. Người này không còn lắng nghe người kia; không còn mong muốn lấp lại những hố sâu đang bắt đầu nứt nẻ.
Mà nếu như ta đã làm và thử hết cách rồi thì sao? Thì… THÔI.
Không nên gượng ép hoặc áp đặt nhau phải nói như vầy, sống thế kia, làm như vậy mới đúng. Khái niệm Đúng – Sai trở thành sự tranh cãi. Khi cái tôi quá lớn, người này sẽ đẩy người kia rời xa mình hơn. Và vì vậy mà tự biến mình trở thành người cô độc, cô đơn vì không còn ai muốn bên cạnh mình nữa. Cô đơn trong những suy nghĩ mình cho là đúng, cô đơn trong ý muốn người khác phải hiểu mình. Cô đơn trong ý niệm người khác phải đối xử với mình như thế này.
Không nên gượng ép hoặc áp đặt nhau phải nói như vầy, sống thế kia, làm như vậy mới đúng. Khái niệm Đúng – Sai trở thành sự tranh cãi. Khi cái tôi quá lớn, người này sẽ đẩy người kia rời xa mình hơn. Và vì vậy mà tự biến mình trở thành người cô độc, cô đơn vì không còn ai muốn bên cạnh mình nữa. Cô đơn trong những suy nghĩ mình cho là đúng, cô đơn trong ý muốn người khác phải hiểu mình. Cô đơn trong ý niệm người khác phải đối xử với mình như thế này.
Vậy thì có khi nào ta tự nghĩ lại, ta có thực sự đã ngồi nghe những mong muốn của đối phương xem họ mong muốn những gì từ mình? Mình có thực sự muốn thay đổi những hiện tại hay mặc kệ. THÁI ĐỘ là điều rất quan trọng trong mọi hành vi. Nếu thái độ không hợp tác, không muốn thay đổi thì bắc thang lên hỏi ông Trời cũng không trả lời được.
Chỉ cần 2 người muốn thay đổi và muốn giữ nhau lại thì cả 2 cùng phải thay đổi. Nếu chỉ một người thay đổi cũng là điều không thể khi trái tim kia đã đóng chặt. Vì:
“Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.”
“Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.”
"Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc."
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc."
📞 Viber/ Zalo/ Tango/
WhatsApp: 0981.184.880/ 0902.91.32.86


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét