“Thành phố bé thế thôi, Mà tìm hoài chẳng được. Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người, Thành phố bé đến thế thôi, Mà tìm hoài không thấy”
Khi người lớn cô đơn, ta nghĩ cả thế giới dường như muốn quay lại với ta vậy. Chỉ còn ta lẻ loi giữa chốn đông người.
Khi người lớn cô đơn, người ta dễ bị phụ thuộc, lệ thuộc cảm xúc vào ai đó, vật gì đó, bài nhạc nào đó, món ăn gì đó, .v.v… mà không biết nỗi cô đơn của mình là gì và từ đâu đến?
Khi người lớn cô đơn, người ta dễ bị phụ thuộc, lệ thuộc cảm xúc vào ai đó, vật gì đó, bài nhạc nào đó, món ăn gì đó, .v.v… mà không biết nỗi cô đơn của mình là gì và từ đâu đến?
Khi xã hội càng phát triển thì người ta càng cô đơn, khoảng cách giữa 2 nhịp tim cũng xa đi một bước. Chưa chắc gì nắm tay nhau đó mà hiểu được nhau, bên cạnh nhau đó mà có mặt cho nhau thật đầy.
Có lẽ vậy mà ta luôn tỏ ra bận rộn bên ngoài thật nhiều mà trong lòng thật sự cô đơn trống trải. “Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình” cũng thật xa xỉ. Cô đơn vì có mấy ai hiểu nỗi lòng mình.
Rồi thì ta “lên xe loay hoay giữa thành phố không màu” để tìm về những ký ức của một miền xưa cũ. Hay ta lại lắng tai nghe một bản nhạc Trịnh ngân lên, nghe da diết gầy hao hay từ một bản nhạc tình day dứt.
Có lẽ vậy mà ta luôn tỏ ra bận rộn bên ngoài thật nhiều mà trong lòng thật sự cô đơn trống trải. “Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình” cũng thật xa xỉ. Cô đơn vì có mấy ai hiểu nỗi lòng mình.
Rồi thì ta “lên xe loay hoay giữa thành phố không màu” để tìm về những ký ức của một miền xưa cũ. Hay ta lại lắng tai nghe một bản nhạc Trịnh ngân lên, nghe da diết gầy hao hay từ một bản nhạc tình day dứt.
Rồi thì “những đêm mưa nằm nghe câu ca rất xưa từ radio phát lên, nghe thật buồn” thầm trách rằng đã bao lâu ta không có ai đón đưa. Vậy đó, khi người lớn cô đơn ta lại hay ngờ nghệch vậy đó. – “Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc, Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi “
Khi người lớn cô đơn, người ta dúi mũi vào cái smartphone dù cho người thương mình ngồi đó.
Khi người lớn cô đơn, người ta dành thời gian để “chạy trốn” bằng lướt web, truyền hình, xem video hay nghe giới nghệ sĩ, tụi trẻ đang làm gì để cho có bận với người ta.
Khi người lớn cô đơn, người ta cũng có thể chạy hàng cây số để đến lại con đường cũ, góc phố cũ chỉ để lượm lặt chút ký ức của ngày xưa cũ.
Khi người lớn cô đơn, người ta bấm điện thoại tìm ai đó để nói chuyện hoặc hẹn hò cà phê cà pháo rồi cũng chỉ nói tầm phào hay lướt facebook.
Khi người lớn cô đơn, người ta sợ ở nhà một mình buồn. Rồi kêu ai đó chạy qua đưa đi chơi hoặc tám trên trời dưới biển, toàn “chuyện người ta”.
Người lớn ơi! Khi người lớn cô đơn, người lớn đừng nên sợ hãi. Hãy ngồi yên, thở nhẹ và nhìn sâu vào nỗi cô đơn của mình. Cô đơn là hạt giống đã có từ lâu trong tiềm thức từ ông bà cha mẹ truyền trao, từ vô lượng kiếp ta đã có sẵn hạt giống cô đơn thì làm sao mà chối bỏ hay chạy trốn cho kịp. Đừng sợ cô đơn, chỉ sợ không dám nhìn thẳng lòng mình, nhìn thẳng vào nỗi cô đơn ấy.
Khi người lớn cô đơn, cũng đừng nuôi dưỡng, tưới tẩm nỗi buồn làm gì. Chỉ làm tăng thêm nỗi cô đơn sợ hãi mà thôi.
Khi người lớn cô đơn, hãy mỉm cười thật nhẹ chào bạn ấy! Chỉ cần nhận diện nỗi cô đơn, công nhận bạn ấy thì sẽ mọi thứ sẽ êm xuôi thôi mà.
Khi người lớn cô đơn, hãy mỉm cười thật nhẹ chào bạn ấy! Chỉ cần nhận diện nỗi cô đơn, công nhận bạn ấy thì sẽ mọi thứ sẽ êm xuôi thôi mà.
Khi người lớn cô đơn, hãy lấy một quyển sách nuôi dưỡng tinh thần ra đọc. Hãy để những lời hay ý đẹp làm tươi mát tâm hồn đang vụn vỡ, cô đơn trong ta.
Khi người lớn cô đơn, đừng chạy ra ngoài nữa. Hãy tập ngồi chơi với chính mình, cho cơ thể một ngày được nghỉ ngơi không làm gì hết. Ta đã làm quần quật, bon chen đã bao bận. Hãy cho mình được trở về với những khoảnh khắc hạnh phúc, bình an để tiếp tục tạo năng lượng an vui cho ngày sắp tới.
Khi người lớn cô đơn, ta đừng có kiềm nén nỗi xúc động, trống vắng. Hãy để cơ thể được thư giãn, được nghỉ ngơi, trở về với chính mình. Nếu muốn khóc, cứ khóc. Muốn cười hãy cười thật to. Muốn hét lên, hãy cứ hét thật lớn rồi mọi thứ sẽ qua mà…
Người lớn ơi! CÔ ĐƠN LÀ MỘT SỰ THẬT và LUÔN CÓ MẶT trong ta. Đừng để nỗi cô đơn lấn át hết tâm hồn ta, hãy mỉm cười thật nhẹ cho ngày mới vừa lên. Rồi mọi thứ sẽ qua mà.
Người lớn ơi! CÔ ĐƠN LÀ MỘT SỰ THẬT và LUÔN CÓ MẶT trong ta. Đừng để nỗi cô đơn lấn át hết tâm hồn ta, hãy mỉm cười thật nhẹ cho ngày mới vừa lên. Rồi mọi thứ sẽ qua mà.
📞 Viber/ Zalo/ Tango/
WhatsApp: 0981.184.880/ 0902.91.32.86


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét