“Anh còn nợ em, Công
viên ghế đá, Lá đổ chiều êm.
Và còn nợ em, Dòng xưa bến cũ, Con sông êm đềm.
Anh còn nợ em, Chim về núi nhạn. Trời mờ mưa đêm.
Anh còn nợ em, Nụ hôn vội vàng, Nắng chói qua rèm.
Anh còn nợ em, Con tim bối rối, Anh còn nợ em.
Và còn nợ em, Cuộc tình đã lỡ, Anh còn nợ em.”
Và còn nợ em, Dòng xưa bến cũ, Con sông êm đềm.
Anh còn nợ em, Chim về núi nhạn. Trời mờ mưa đêm.
Anh còn nợ em, Nụ hôn vội vàng, Nắng chói qua rèm.
Anh còn nợ em, Con tim bối rối, Anh còn nợ em.
Và còn nợ em, Cuộc tình đã lỡ, Anh còn nợ em.”
Bài hát gì mà từ đầu đến cuối toàn NỢ.
Đã có lúc mình cũng nghêu ngao hát bài “Anh còn nợ em” vì
mong ai đó đền đáp tình yêu này, trân quý nó như người đã cho đi. NHƯNG ngẫm
nghĩ lại cho rõ thì anh chẳng có nợ em và Em cũng chẳng có nợ anh.
Yêu thương là sự tự nguyện. Có ai bắt mình phải yêu người
kia không? Nếu bạn yêu ai đó, mà người đó không thương bạn thì người đó không
có lỗi với bạn. Giống như ai đó thương bạn, mà bạn không thương người đó thì bạn
cũng đâu có lỗi với họ. Vì vậy tình yêu luôn đến từ hai phía.
Có thể khi yêu nhau hẹn ước “công viên ghế đá”, “nụ hôn vội
vàng” nhưng lời nói gió bay mà. Cuộc sống vô thường, có gì mà trường tồn vĩnh
viễn đâu (đá núi kia còn không còn) huống chi là lời nói của người đang say khi
yêu. Vì hết yêu, dù cho có nắm tay nhau ngồi ở “công viên ghế đá” để trả nợ lời
hứa thì cũng có ích gì? Cho nên, đừng CHẤP vào lời hứa khi đang yêu. VÌ lời nói
đó KHÔNG có gì là MÃI MÃI.
Nhiều người hay nói rằng yêu nhau cũng là duyên nợ. Duyên
thì được mà nợ thì xin thôi. Và làm sao ta biết được đâu là thuận duyên hay là
nợ? Nợ do đời trước hay do ta tự gây tạo bây giờ? Vậy thì khái niệm MẮC NỢ cần
phải tự nhìn lại cho rõ, cho thấu, đừng quy chụp – kẻo phán sai. Vì sao? Vì hễ
mà kết cục có hậu, bền lòng sắt son thì người trong cuộc mỉm cười mãn nguyện, hạnh
phúc. Mà hễ kết thúc không có hậu thì một bên sẽ đổ thừa “Tại tui mắc nợ với
người này”. Hoặc từ cả 2 bên sẽ cho rằng mình là con nợ hoặc người kia là chủ nợ
và đóng vai người trả nợ. Thế thì bi đát lắm thay.
Yêu nhau là phải mang đến cho nhau hạnh phúc, làm cho nhau
thăng hoa và trở nên tốt đẹp hơn chứ đâu phải dẫn nhau đến tù ngục của đau khổ.
Rồi thì còn tự cho nhau người làm con nợ, kẻ làm chủ nợ. Ôi thôi thì đáng sợ
quá. Nếu vậy thì thôi hãy cho nhau được sống tự do để mà người này sẽ không dẫn
người kia đến con đường đau khổ, thà là người xa lạ như chưa hề biết đến, vậy
mà ít ra gặp nhau biết đâu còn sẽ cười chào. Chứ không thì lại oán trách nhau cả
đời.
Hồi mình còn học cấp 2, nhớ một anh bạn tên rất ấn tượng: Huỳnh
Văn Trường Hận. Bạn ấy bị kêu lên trả bài hoài và thầy cô cũng hay hỏi sao tên
gì kỳ vậy nên mình cũng còn nhớ mang máng đến giờ.
Lớn rồi mới nghĩ, cái tên nó cám cảnh cái mạng của người con
thì sao? Cha mẹ có khổ thì khổ 1 đời là đủ rồi, mắc mớ chi mà hận tình đặt tên
con đã thấy sự hận thù, oán ghét à
làm khổ con cái. Như cái cô Kiều ấy, đang yên đang lành; 3 chị em đi tảo mộ vui
vẻ, tự dưng có ai mượn cô khóc thương cho cô gái lầu xanh bạc mệnh Đạm Tiên đâu
để rồi vận người trước móc vào vận của người sau cho khổ một đời. Còn 2 người
em thì vẫn vui vẻ và kết thúc rất đẹp, rất có hậu; có khổ như cô đâu trong khi
cả 3 người cùng đi tảo mộ. Vậy mới biết rằng, đừng tạo và đừng tưới tẩm tâm hồn
mình bằng những hạt giống đau khổ, bi lụy, sầu thương làm chi. Cứ tưới tẩm mãi
những hạt giống đau khổ thì làm sao hạnh phúc cho được.
Vậy hãy vui lên, khi buồn đừng nghe nhạc buồn, đừng có mở bài
“Anh còn nợ em” ra mà nghe, mà oán trách. Có người còn tua đi tua lại những kỷ
niệm, phim ảnh hay âm nhạc buồn nữa chứ. Ta nói thương nhau phải thương cho thật
thà, trọn vẹn. Phải biết chăm sóc, quan tâm và lắng nghe nhau. Lắng nghe cả nỗi
khổ và niềm vui, cả những ước vọng của bạn mình, cả những thành công và thất bại,
phải Hiểu sâu – Thương lớn thì mới nắm tay nhau đến cuối cuộc đời. Viết cho bạn
mà cũng viết cho tôi. Em hạnh phúc mà.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét